Trong nghệ thuật dưỡng sinh và khí công, mỗi thời điểm trong ngày đều mang một giá trị riêng đối với sự vận hành khí huyết. Nhưng trong số đó, giờ ngọ – khoảng thời gian từ 11 giờ trưa đến 1 giờ chiều – luôn được xem là khoảnh khắc đặc biệt quan trọng. Đây không chỉ là thời điểm dương khí trong cơ thể đạt đỉnh, mà còn là lúc các huyệt đạo trên bàn tay và ngón tay mở ra mạnh mẽ nhất, giúp việc luyện công đạt hiệu quả vượt trội.
Khi luyện công vào giờ ngọ, nguồn năng lượng tự nhiên hội tụ tại hai bàn tay tăng mạnh hơn bất kỳ thời điểm nào khác trong ngày. Điều này khiến các bài tập liên quan đến đầu ngón tay, lòng bàn tay hay các huyệt đạo trọng yếu ở khu vực này trở nên dễ dàng tiếp nhận khí, thông mạch, và phát triển nội lực rõ rệt hơn. Người luyện công cảm nhận được sự ấm nóng lan tỏa từ lòng bàn tay, sự chuyển động của khí huyết dưới da và độ nhạy của từng đầu ngón tay trong quá trình thực hành. Đây chính là nền tảng để tăng cường dương khí, nuôi dưỡng tạng phủ, đặc biệt là hệ tim mạch và hệ kinh lạc liên quan đến ngũ hành.

Tuy nhiên, sức mạnh năng lượng dồn xuống bàn tay trong giờ ngọ cũng là lý do người luyện cần hết sức thận trọng. Việc tập sai phương pháp hoặc cố gắng kích hoạt các đầu ngón tay quá mức có thể gây cảm giác tức ngực hoặc ảnh hưởng đến tim. Vì vậy, chỉ nên thực hành đúng kỹ thuật, bắt đầu từ cường độ nhẹ và luôn giữ hơi thở ổn định. Khi được hướng dẫn đúng, giờ ngọ sẽ trở thành thời điểm vàng để phát triển nội lực, tăng độ linh hoạt của bàn tay và mở thông những huyệt đạo quan trọng mà người mới luyện thường khó kích hoạt.
Bí mật về nguồn năng lượng mạnh nhất trong ngày tập trung vào đôi bàn tay vốn được truyền lại trong giới nội công nhưng rất ít khi được chia sẻ rộng rãi. Việc truyền đạt tường tận và công khai điều này thể hiện sự tâm huyết và mong muốn người học đạt thành tựu nhanh hơn, an toàn hơn trên con đường luyện công.
Như lời G.M Huỳnh Anh Hải ghi lại, hiểu đúng thời điểm và quy luật vận hành của khí là nền tảng để mỗi học viên không chỉ luyện kỹ thuật, mà còn cảm nhận sâu sắc sự hòa hợp giữa cơ thể và tự nhiên – yếu tố then chốt làm nên nội lực bền vững và sự tiến bộ trong khí công.
